Hạt mưa đánh bông hoa còn sót lại vào trong bùn, lại đem những cánh hoa đã tàn của nó bắn khắp mọi nơi. Gió cuốn màn trúc, khiến cho phòng trong có cảnh tượng hơi lắc lư, để cho người khác thấy không rõ ràng.
“ Ta đến Hà Châu tìm được tục gia của đại sư, sau khi chứng thực đại sư đã trở về Hà Châu, đã bị Nhan thị lấy lý do chữa bệnh mà đưa đi,” Cốt Tân thay đổi khẩu khí, “ Nhưng trời không tuyệt đường người, Ký Nhiên!” ( Ký Nhiên = Nếu)
Tất cả cận vệ đứng cửa đều bị cái từ “nếu” của Cốt Tân bỏ ngỏ, nhưng hắn không nói gì nữa.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: