Tháng chín Khuých Đô có tiệc ngắm cúc, nhưng vì hạn hán của Dung Thành, triều đình còn đang khất nợ lương mấy tháng của các bộ phận đô quan, trong cung ngoài cung đều tuân theo ý chỉ của Lý Kiếm Đình, các nơi không nơi không tổ chức tiệc ngắm cúc. Phúc Mãn vốn tìm ngươi trong thôn trang của mình trồng mấy trăm cây cúc quý, nhưng hiện giờ không dám tặng.
Canh ba giờ dần Phúc Mãn tỉnh ngủ, tiểu thái giám hầu hạ súc miệng thay quần áo. Thái giám phải hầu hạ bên cạnh chủ tử, trên người mình không thể có mùi gì. Cổ áo của họ đều là cổ giả, dính mồ hôi lập tức có thể đối, tất ủng theo quy tắc là mũi nhung cứng có thể lau chùi dễ dàng, khi đi và đứng lên cũng không có âm thanh.
Phúc Mãn rửa mặt xong, mặc quần áo chỉnh tề, dắt thẻ vài của mình ở phía trước thắt lưng, bước ra cửa. Hắn thấy trên trời vẫn còn sao, liền đến phòng trực ban cạnh lý minh đường, hỏi thái giám hôm qua hầu hạ trong tẩm cung: “Hôm qua Hoàng thượng có ngủ ngon giấc không?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: