“Nghe nói là gương ngoại nhập,” Khổng Lĩnh cười, “trong suốt sáng láng, soi thì không thể nào rõ hơn. Hồi trước đám thương nhân Long Du ở cảng Vĩnh Nghi hay có, hiếm thấy lắm.”
Chu Quế nghe xong cũng hứng thú bảo: “Ta cũng có nghe loáng thoáng.”
Giang Thanh Sơn cúi đầu một lát rồi nói: “…Là gương lưu ly, bốn góc nạm bảo, có thể dâng trước Phật, có thể trang trí trên tường. Thương nhân Long Du ở cảng Vĩnh Nghi toàn bán gương tầm bàn tay, không thể so với cái này được.”
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.