Hồi Phí Thịnh ở Khuất Đô chưa có dịp tiếp xúc cận vệ Ly Bắc, bây giờ định mon men lại gần Tiêu Trì Dã nên buộc phải luồn cúi một phen. Thần Dương đoán được nên biết giả ngây, uống rượu với Cẩm y vệ chỉ tán dăm ba chuyện vặt vãnh, chưa bao giờ xen quá sâu, chỉ có Đinh Đào còn ngố, Phí Thịnh lừa cho mấy viên kẹo đã xưng huynh đệ thân thiết rồi.
“Cẩm y vệ các huynh được đấy,” Đinh Đào đang rửa bút, ngoái đầu nói với Phí Thịnh, “nghe nói ngày trước đi Khải Đông làm cận vệ cho thái giám đốc quân, đến mặt mũi đại nguyên soái binh mã Thích Thời Vũ còn chẳng ngại, oai dữ, cận vệ Ly Bắc đây chẳng có đâu.”
Phí Thịnh tung mấy hạt đậu phộng vào miệng, nói: “Đó là oai nhờ thiên tử, từ ngày Kỷ Vô Phàm mất chúng ta phải quắp đuôi mà làm người thôi.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: