Tuyết rơi được ba, bốn ngày, Tiêu Trì Dã càng lười biếng hơn, cũng ít đi thao trường dần. Gần đây hắn kết giao mấy thương nhân Long Du, đặt mua chút đồ quý, như là chân trâu từ thuyền cảng Vĩnh Tuyền mang tới, ngọc bích do Hà Châu sản xuất, đều là mấy đồ chơi nhỏ tinh xảo.
Lý Kiến Hằng giờ đây rất chăm chỉ, trời có lạnh hắn vẫn thượng triều như thường, ngày nào cũng muốn mời Hải Lương Nghi dạy học, thấy Tiêu Trì Dã làm biếng công việc cũng sẽ khuyên nhủ đôi lời, giống như là thật sự đã sửa đổi tâm tính vậy.
Tiêu Trì Dã thấy thế thì vui như mở cờ, săn hai con hươu từ Phong Sơn cũng dâng vào trong cung. Lý Kiến Hằng bị lừa nướng lần trước dọa sợ rồi, thấy thú hoang liền cự tuyệt ngàn dặm, quay lại thưởng hươu cho Hải Lương Nghi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: