Tiêu Trì Dã không tiếp chỉ, Phúc Mãn chẳng dám khuyên nhiều, vội vàng chạy về cung bẩm báo.
Lý Kiến Hằng nghe xong đầu đuôi bỗng nhiên đứng dậy, nói: “Lệnh của thiên tử, há lại là thứ hắn nghĩ không muốn liền không cần? Trẫm thưởng hắn, hắn nên quỳ xuống nhận! Ngươi đi tiếp!”
Phúc Mãn không ngừng kêu khổ, lại bò lên ngựa chạy tới phủ của Tiêu Trì Dã. Hắn thấy Tiêu Trì Dã vẫn quỳ liền vội vàng nâng thánh chỉ, khom người khuyên nhủ: “Tổng đốc, Tổng đốc! Cần gì chứ? Chúng ta lăn bò bên dưới, chẳng phải là vì cái này sao, hả?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: