Gió mát thổi đến, đêm lạnh thêm buốt.
Sát ý vừa mới đây của Tiêu Trì Dã cũng tan đi gần hết sau tiếng “Nhị lang” này, hắn trầm mặc hồi lâu, trong đêm thanh lạnh dần bình ổn nỗi lòng.
Thẩm Trạch Xuyên lại nhìn về phía Cát Thanh Thanh, trên mặt không chút nào hoang mang, y nói: “Muốn vận chuyển nhiều bạc trắng đến vậy không phải chuyện làm được trong nhất thời nửa khắc. Hắn xử lý sạch sẽ nhưng không thể lừa gạt qua biển. Tối nay triệu tập nhân thủ ra khỏi thành, trước tiên đi Cầm Châu, cẩn thận hỏi thăm ven đường, ghi chép lại mua bán hàng hoá lớn hai năm gần đây từ Quyết Tây đến Đông Bắc, sai người trình bày kỹ càng cho ta.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: