Hàn Cận liên tiếp bắt được một vài Cấm quân đào binh, ai nấy đều có vẻ khắp người bẩn thỉu, đói bụng đến xanh xao vàng vọt. Hắn tìm hiểu nhiều lần thì biết được cảnh khốn của Cấm quân, thế nhưng hắn vẫn không dám tùy tiện tiến quân, bởi vì hai vạn Cấm quân không phải số lượng nhỏ, từng thời từng khắc hắn đều áng chừng xem mình cùng Tiêu Trì Dã chính diện giao phong thì có thể giành mấy phần thắng.
“Cấm quân biểu hiện bất phàm trên bãi săn Nam Lâm, lúc tranh đoạt tuần phòng cổng thành với chúng ta mà giết mất không ít người.” Hàn Cận ngồi trong lều, nhìn đào binh phía dưới, “hiện giờ các ngươi lại theo Tiêu Trì Dã phản trốn khỏi đô, làm sao nói tản là tản ngay vậy?”
“Bẩm đại nhân, không đi xa nổi ấy.” Đào binh quỳ dưới, nói, “cả đường chúng ta chạy đến đây, trước không có thôn sau không có tiệm, không lương thực cũng không có trại, hướng phía trước chính là Tì Châu, hướng nam còn có thủ bị quân Khải Đông, rõ ràng sắp bị người ta bọc vằn thắn rồi.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: