Bởi vì Lâm Trứ nói sẽ cho cô ngủ sô pha nên sau khi Kỷ Vi phải nhìn trái nhìn thì lập tức chạy đến ghế sô pha lớn phía bên ngoài ngồi, cảm giác thật mềm mại, Kỷ Vi nằm thẳng người xuống, tay ôm lấy gối đầu, che kín tai để không phải nghe thấy tiếng nước chảy, một lúc sau thì phòng tắm mới dừng lại tiếng nước.
Kỷ Vi chớp mắt, vội cầm lấy điện thoại ở bên kia, cúi đầu chơi.
Trong phòng thật sự yên lặng, điều đó khiến cho thần kinh cô càng thêm mẫn cảm, tiếng nước dừng lại, lông mi cô liền run run, đến ngón tay đang lướt cũng lặng im, cho đến khi nghe thấy tiếng mở cửa thì cô mới không khống chế được mình nhìn qua.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: