“Tiền nhiệm gì chứ?” Lâm Trứ hỏi lại, thấy cô nhóc đưa mắt về phía đằng sau thì anh hơi nghiêng đầu nhìn thoáng qua, ở đó có một bóng người đang dựa vào hành lang, toàn thân màu đen, Triệu Mẫn đeo chiếc vòng cổ kiểu mới nhất, ánh sáng lấp lánh, đôi môi đỏ rực, trùng hợp cô ta cũng nhìn về đây, vừa lúc chạm mắt với Lâm Trứ.
Triệu Mẫn chậm rãi nở nụ cười, Lâm Trứ hờ hững dời mắt, nhìn về cô nhóc.
Ánh nhìn của Kỷ Vi cũng quay trở về, cô bĩu môi, Lâm Trứ ghé sát vào cô, thấp giọng nói: “Không có tiền nhiệm gì cả, em hiểu lầm rồi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: