Cuối cùng cũng dỗ được tiểu tổ tông Lâm Ngọc lên xe, trong nhà liền yên tĩnh lại, mọi người còn cẩn thận dò xét nhìn Lâm Trứ, tới tận bây giờ chắc Lâm Trứ chưa từng bị ai nháo qua như vậy, giống như lên án, tiếng khóc con nít vô cùng chân chật, nếu không phải cả nhà đều biết lý do nói không chừng còn tưởng rằng Lâm Trứ thật sự bắt nạt Lâm Ngọc.
Chiếc xe hơi màu đen nghênh ngang rồi đi, cửa sắt chầm chậm đóng lại.
Trong tay Kỷ Vi còn cầm lấy tờ khăn giấy đã lau nước mắt cho Lâm Ngọc, cảm giác không khí yên lặng hẳn đi, cô quay đầu nhìn Lâm lão gia và dì Trần, ông chỉ khẽ ho một tiếng, chống gậy đi vào phòng khách, dì Trần cười cười, chỉ tay vào Lâm Trứ, sau đó cũng lén đi vào.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: