Kỷ Vi theo bản năng chạy lên lầu hai, lúc chuẩn bị đẩy cửa phòng Lâm Trứ thì đột nhiên ngừng lại, quay người đi ngược lên lầu trên, một mạch chạy về phòng của mình, dùng tay khóa trái cửa.
Từ sau khi cô chuyển đến ở chung phòng với Lâm Trứ thì phòng này cũng rất ít khi trở về, lần này nhìn lại thì có một chút cảm giác xa lạ.
Cô chạy về phía phòng tắm, đứng trước gương soi mình, sau đó hít một hơi thật sâu, cô đưa tay che lấy cổ, dùng sức xoa xoa, làn da nơi đó đỏ cả lên, nhưng những dấu vết đó không chút nào mất đi, vẫn rõ ràng như thế, Kỷ Vi tức phát khóc.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: