Chuyến đi hai ngày một đêm đến khu nghỉ dưỡng trượt tuyết Bắc Sơn chính thức kết thúc, Hứa Tùy mệt mỏi đến mức đầu óc choáng váng, tối hôm đó trở về ngủ một giấc thật sâu đến trưa ngày hôm sau mới dậy.
Hứa Tùy rời giường, cảm thấy hai chân vẫn hơi đau nhức, cô xuống giường rửa mặt thì đụng phải Lương Sảng trở về từ bên ngoài. Lương Sảng xách một chiếc túi giấy, ngâm nga một bài hát vào tận cửa, trông tâm trạng rất vui vẻ.
“Này, thẻ của tớ tới vừa đúng lúc.” Lương Sảng đặt túi giấy lên bàn, bắt đầu lấy từng hộp thức ăn ra: “Tùy Tùy, mau tới ăn cơm đi.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: