Những dòng cuối cùng của bức thư đầy kỷ niệm đã kết thúc, sự im lặng bao trùm lấy căn phòng.
Không một ai lên tiếng, bọn họ đều đang rơi vào theo tâm trạng của bức thư này mà hồi tưởng lại quá khứ của mình, ít nhiều người đã nghĩ đến người mà họ từng thích hồi cấp ba rồi lại thoáng qua như cơn gió mùa hạ, hay là đống giấy kiểm tra trên bàn và bóng người đuổi theo phía sau khi chạy.
Đột nhiên, điện thoại đang nắm chặt trong tay của Hứa Tuỳ vang lên, âm thanh dữ dội phá vỡ bầu không khí im lặng xung quanh. Toàn thân Hứa Tùy như được trút gánh nặng, đứng lên muốn đi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: