Một suy đoán không căn cứ dần dần hình thành trong lòng, Hứa Tùy cầm điện thoại di động vội vàng chạy xuống lầu, thậm chí còn không kịp mặc áo khoác. Cầu thang của khách sạn nhỏ được làm bằng gỗ, khi dẫm lên sẽ phát ra tiếng kẹt kẹt, cho thấy sự khẩn trương của cô lúc này.
Cuộc gọi giữa hai người vẫn chưa kết thúc, bên Chu Kinh Trạch lại như có gió thổi vù vù, anh lấy điếu thuốc trong miệng xuống, khẽ cười, giọng nói có chút trầm thấp: “Em chạy cái gì, anh vẫn ở đây mà.”
Đẩy cánh cửa kia ra, Hứa Tùy thở hổn hển, nhìn thoáng qua đã thấy một người đàn ông đứng cách đó không xa. Anh mặc áo khoác đen, đầu vai bị nước mưa nhuộm thành một mảng màu tối, đứng dưới tấm biển quảng cáo màu đỏ, từng đường nét của góc nghiêng trên gương mặt mạnh mẽ, lười biếng cắn điếu thuốc, mỉm cười nhìn cô.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: