Bên kia không còn nghe được âm thanh nào, dường như đã yên lặng rất lâu.
Từ trước tới nay Hứa Tuỳ luôn là người hướng nội, hiếm khi bày tỏ tình cảm cho nên không nhận được đáp lại làm cô hơi xấu hổ. Khi cô đang định chuyển hướng sang đề tài khác thì Chu Kinh Trạch bất chợt mở miệng, giọng nói thâm trầm vang lên: “Anh cũng vậy, nhưng anh càng nhớ em nhiều hơn em nhớ anh.”
Đầu bên kia điện thoại vang lên “bốp” một tiếng, là tiếng bánh răng quẹt vào đá lửa vang lên. Anh hút một hơi, khẽ cười nói: “Mỗi lúc ông đây có phản ứng vào ban đêm, chỉ có thể dựa vào bức ảnh của em để dập lửa đấy, có hiểu không?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: