Mạch Khê nhìn gò má vẫn luôn trầm mặc như trước của người đàn ông đang đứng yên. Vẻ mặt hắn rất nghiêm cẩn, lại càng cào xé trái tim đương đau đớn của cô. Lòng Mạch Khê, cùng với đóa hoa xơ xác dần dần chìm vào trong một cái giếng cạn, như thể không còn tồn tại.
“Lúc ấy, tôi đã bị đưa vào cô nhi viện…” Thì ra, mẹ của cô không phải mất lúc sinh cô ra. Thì ra, bà vẫn còn sống ở trên cõi đời này một thời gian dài như vậy. Vì sao, lại muốn vứt bỏ cô?
“Cho đến khi tiểu thư Bạc Tuyết mất, Lôi tiên sinh mới biết được sự tồn tại của tiểu thư Mạch Khê. Lúc ấy tôi nhớ rất rõ ràng, Lôi tiên sinh gần như tìm khắp cô nhi viện trên thế giới. Thậm chí là tự mình đi từng nhà hỏi thăm, cho đến khi nắm được tin tức của tiểu thư Mạch Khê.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: