Tim Henry run rẩy một chút theo giọng nói trầm thấp này. Hắn không đoán được người đàn ông này lại đột nhiên mở miệng, đành phải chống lại đôi mắt xanh lục lạnh lùng đầy chết chóc kia. Trong thoáng chốc, mồ hôi lạnh sau lưng như một con sâu, chậm rãi chảy xuống…
Trong nhất thời, y không biết nên nói cái gì. Miệng hơi há há ra, á khẩu không trả lời được. Thì ra, truyền thuyết chưa hẳn là không có sự thật gì. Người vừa gặp qua Lôi Dận, ấn tượng đầu tiên đều là “lạnh”. Mà hoàn toàn chính xác như thế. Vừa mới nhìn thấy bộ dạng suy sút của hắn ngồi trên ghế dài kia thì vẫn không cảm thấy gì. Giờ khắc này, Henry không khó để phát hiện quyền uy tuyệt đối của người đàn ông này cùng khí chất vương giả của hắn.
Nhìn thấy cảnh sát trưởng không nói lời nào, viên cảnh sát phía sau lập tức bước tới, cười làm lành nói, “Lôi tiên sinh, vị này chính là cảnh sát trưởng mới của chúng tôi, mong ngài không cần để ý. Như vậy đi, nếu Lôi tiên sinh đã lên tiếng để Phí Dạ tiên sinh đến cảnh cục để xử lý, chúng tôi sẽ quay về, không tiện quấy rầy..."
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: