“Nha đầu ngốc…” Lôi Dận nâng tay, khẽ v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đối với sự lên án của Mạch Khê cũng không hề một chút tức giận nào. “Từ lúc tám tuổi em đã vào tòa thành này, mười năm ‘cẩm y ngọc thực’, đi đến nơi nào cũng có vệ sĩ đi theo, muốn làm gì cũng có người hầu hạ, trang phục tới tay cơm đến tận miệng. Rời khỏi nơi này, em phải sống như thế nào? Bên ngoài, không hề dễ dàng như em nghĩ.”
Mạch Khê nghe vậy xong, khóe môi gợn lên một ý cười bất đắc dĩ…
“Còn nhớ rõ cô gái bán hàng trong tiệm kẹo kia không?” Cô nhìn hắn, không hề chớp mắt, “Cô ấy có vẻ cùng tuổi với tôi, gia đình của cô ấy nhất định không giàu có gì, bằng không giày trên chân sẽ không cũ đến như vậy. Nhưng là, cô ấy vẫn sống rất vui vẻ, mà tôi thì sao? Chỉ giống một đứa con nít, cái gì cũng không thể làm được. Cho dù vật chất hẳn nhiên rất quan trọng, nhưng là tinh thần quan trọng hơn. Ông cho tôi mọi thứ, tôi không nhận nổi, giống như mẹ của tôi vậy!”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: