Thời gian, như chậm lại, đối với Lôi Dận dường như đã ngừng hẳn. Hắn ở nơi này, để vượt qua được ngày dài đều dùng cách thức như nhau.
Khách sạn Callirhoe, phòng hạng tổng thống yên tĩnh đến ngạt thở. Ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn u ám. Gian phòng này ở tầng thứ năm mươi của khách sạn, cửa sổ ngắm cảnh thiết kể hình cung, khiến tầm nhìn trở nên trống trải hơn bao giờ hết. Cũng vì thế, mây đen như thể đè nặng xuống đỉnh đầu, giống như đang đặt mình vào trong chốn mù mịt tối tăm ấy.
Vài ngày mưa dầm khiến cho cả thành phố cũng như chìm trong sự bất an mơ hồ. Nơi chân trời truyền đến những tiếng vang ầm ầm cũng là bắt đầu cho một cơn mưa tầm tã khác. Những cơn mưa dầm trái mùa này cứ thế mà ào ào đổ xuống, như muốn cuốn trôi cả thành phố.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: