Đường đến rượu trang Tuffy không được tốt cho lắm, ngay cả dân bản xứ tới đó cũng dễ bị lạc đường. Thậm chí đường vào nhỏ đến nỗi chiếc xe du lịch kia cũng không vào nổi. Ông lão người Pháp đã quay về được một lúc, hiện giờ, dưới bầu trời bao la chỉ còn Lôi Dận cùng Phí Dạ. So với nước Mỹ phồn hoa, chốn này quả thực là yên tĩnh. Trong phạm vi mấy chục km2 chỉ thấy hoa, không một bóng người…
Bầu trời đang trong xanh bỗng nhiên sầm lại, vẫn không thấy mưa nhưng mây đen đã từ đâu kéo về, che đi ánh nắng chan hòa. Cả biển hoa oải hương bị gió thổi lung lay, càng làm cho hương hoa thêm nồng đậm, ngọt ngào.
Cách đó không xa, trong cánh đồng hoa, bỗng nhiên xuất hiện một cô gái. Cô mặc một chiếc váy trắng đi xuyên qua cánh đồng, cảnh tượng này đẹp như một bức tranh vậy. Sắc tím miên man vây lấy cô, hương hoa thơm mát vương vấn lên làn váy cô. Trong tay cô còn có chiếc ô hồng, càng khiến cô thêm phần mộng ảo.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: