Trên bầu trời, tuyết bắt đầu trắng xóa, rơi xuống mái tóc đen dày cùng bờ vai rộng lớn của Lôi Dận…
Mạch Khê nhìn hắn, trong lòng bỗng cảm động khôn xiết. Sườn mặt cương nghị kiên định, đôi mắt màu lục thâm sâu trầm ổn, đôi môi mỏng hơi hơi nhếch lên, vẻ tự tin tràn đầy khiến người ta nhìn mà tim phải đập thình thịch. Bắt đầu từ khi nào thì hắn thực sự giống như một ngọn núi sừng sững khiến cô luôn muốn dựa vào? Mỗi lúc cô cảm thấy khó khăn, hắn đều như ánh sáng mặt trời cho cô hy vọng cùng một nơi chốn an toàn.
Bàn tay này, to lớn, ấm áp và an toàn như vậy, một chút cũng không lơi lỏng, quấn chặt những ngón tay của cô. Chung quanh, máy ảnh không ngừng chớp nháy lưu lại cảnh tượng của hai người họ. Vốn là chuyện không hay, giờ khắc này bỗng trở nên duy mỹ vô cùng, tựa như muốn khiến đôi uyên ương kia càng thêm mộng ảo.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: