Phán đoán của Lôi Dận có chút to gan, Phí Dạ vì thế mà không khỏi lo lắng, đè thấp giọng nói: “Lôi tiên sinh, chuyện này cũng chỉ là do chúng ta phán đoán, cũng không có chứng cứ rõ ràng.”
“Tôi chỉ là rất muốn biết, lão già này rốt cục thâm thúy đến đâu.” Lôi Dận cười lạnh, tiện tay lấy một điếu xì gà, lại nhìn Mạch Khê nằm trên giường cách đó không xa thì ném sang một bên.
Phí Dạ không khó cảm nhận được sự thay đổi trong giây lát của Lôi Dận, trong lòng không khỏi kinh ngạc, lại lập tức bình thản nói: “Lôi lão gia dù gì cũng là người thân duy nhất trên đời của ngài. Cho dù đúng là ông ấy giết tiểu thư Bạc Tuyết đi chăng nữa, Lôi tiên sinh cũng sao có thể vậy được? Ông ấy dù sao cũng là cha ngài.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: