Ánh nắng chiều tà đổ đầy trên bầu trời, từng tầng từng tầng ráng chiều đỏ rực chiếu vào hồ nước. Mặt hồ xinh đẹp chầm chậm bốc lên làn sương mù lượn lờ, như những bông tuyết rất nhỏ bay lên cao, hình thành khói sương nhạt nhòa. Đây chính là vẻ đẹp của Bạc Tuyết Bảo.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê nhẹ nhàng ngẩng lên, ánh mắt cô mang theo sự chất vấn mà nhìn về người đàn ông phía trước mình. Phía sau cô là một lớp sương mù mộng ảo, mà giọng nói cô lại mang theo sự lạnh lùng đau thương, như thanh âm hư ảo, như một khúc thải liên [1].
Ánh mắt cô mơ hồ phủ lên một tầng hơi nước. Hình ảnh này khiến Lôi Dận dâng lên một cảm xúc mơ hồ, như đã qua cả thế kỷ, hắn vẫn nhìn chăm chú vào bóng hình xinh đẹp của cô.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: