Đối với Khương Ngạn mà nói, quá khứ chính là một sự sỉ nhục.
Mỗi lần nhớ lại, cậu ta đều có thể nghĩ đến ông cụ Lục nói mình con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa, cậu ta liều mạng tránh khỏi sự sắp đặt của ông trời, là để cho ông ta nhìn, cho ông ta biết ông ta sai rồi, là để đánh vào mặt của ông ta.
Nhưng lời nói của Lục Tây Kiêu không nhẹ không nặng, cũng không có cảm xúc gì, nhưng vẫn chạm đến lòng tự ái của cậu ta, gần như muốn chia năm xẻ bảy.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.