Lâm Quỳnh lập tức ngồi dậy, toàn thân đau nhức, sau đó muốn đứng dậy đi tắm, nhưng vừa cất bước thì chân đã mềm nhũn.
Cậu ngã mạnh xuống đất, cũng may là trên nền có lớp thảm dày, nhưng sự đau nhức trên người khiến Lâm Quỳnh phải "hự" một tiếng, nghiến răng nghiến lợi.
Phó Hành Vân nghe thấy tiếng động liền thức dậy, vừa nhìn liền thấy cậu đang ngã trên đất, lúc này đối phương đang không mảnh vải che thân, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ sát đất, chiếu lên người cậu, khiến làn da vốn trắng nõn trông càng sáng hơn, những dấu vết trên đó cũng càng rõ hơn.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: