Vân Anh không rõ, cô không hiểu vì sao Vệ Huân phải chăm sóc Vệ Lam như vậy, đâu phải Vệ Lam không có tay, không thể tự gắp đồ ăn, vì sao còn bắt Vệ Huân gắp cho nó, hơn nữa, nó căn bản không có chút ngại ngùng biết ơn nào! Giống như đây chỉ là một chuyện đúng lẽ thường, dựa vào đâu chứ?8
Vân Anh ghen ghét, dựa vào đâu mà nó nghĩ chuyện này như lẽ đương nhiên vậy được, sao Vệ Huân lại chiều nó như thế, sao nó lại lười nhe vậy, thật là, nó không biết thông cảm cho Vệ Huân chút nào cả.2
Trái tim Vân Anh như đã xoắn lại, nhưng Vệ Huân và Vệ Lam cứ như đang ở nhà. Vệ Lam kén ăn, món cậu không thích ăn cơ bản là không đụng vào, nhưng có người gắp cho cậu thì cậu sẽ ăn, ăn bao nhiêu thì phụ thuộc vào người gắp gắp cho cậu bao nhiêu, tuy Vệ Huân thấy cậu như vậy thì không tốt lắm nhưng cũng không còn cách nào. Nên đành phải tự tay gắp thức ăn cho cậu, để cậu ăn nhiều thêm chút rau củ.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: