Vệ Huân nhìn cậu từng bước đi đến cầu thang, không hiểu sao lại nhớ lại lần đầu tiên bọn họ cãi nhau, lúc ấy, Vệ Lam nghĩ hắn bỏ hết đồ chơi cậu tặng, tức giận định bỏ về nhà. Hắn đuổi theo cậu, cũng tại chỗ này, Vệ Lam ngẩng đầu, cố chấp mà quật cường nói đạo lý với mình. Nhưng lần đó, hắn vác Vệ Lam vào phòng, chọn làm hoà với cậu, mà bây giờ, hắn chọn kết thúc ở đây.
Vệ Huân yên lặng thở dài, lại thấy Vệ Lam dừng bước, Vệ Lam đứng đó một hồi, sau đó xoay lưng lại nhìn hắn lần cuối, trên mặt cậu vẫn còn vươn lại vệt nước mắt, mắt vẫn còn long lanh, cậu nhìn Vệ Huân, bình tĩnh nói, "Không phải anh muốn thấy tôi khóc sao? Giờ anh thấy rồi đó."3
Sau đó, cậu xoay người giơ tay lau nước mắt, chạy nhanh xuống cầu thang, đi đến huyền quan thay giày, đóng cửa.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: