Giang Mặc Thần nhìn y vừa lòng rời đi, bất giác cúi đầu bật cười, hắn cảm thấy Yến Thanh Trì thật thần kỳ, có đôi khi rất thành thục lý trí, có đôi khi lại đơn thuần đáng yêu. Giống như một con mèo lớn, hạ mí mắt, thoạt nhìn không để ý cái gì, nhưng lại có lãnh thổ và kiêu ngạo của mình.
Yến Thanh Trì nhanh chóng tắm xong về giường, Giang Mặc Thần cũng vọt vào tắm một chút, sau đó tắt đèn, vào ổ chăn.
Yến Thanh Trì ngủ có thói quen nằm nghiêng, đưa lưng về hắn, Giang Mặc Thần nhìn cái ót của y, đột nhiên có lương tâm phát hiện, lấy tay đặt lên eo của y, khó được ân cần nói: "Eo đau không?"
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: