*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thấy con gái ngậm nước mắt mà cười, khuôn mặt xinh đẹp còn thống khổ hơn cả lúc khóc lóc, Nguyễn Chính Quốc đau lòng một trận. Ông tự giận chính mình kém cỏi, không có bản lĩnh để che chở cho đứa con út bé nhỏ này. Lúc nào cũng là An Nhiên phải an ủi ông.
Ông chợt nhớ ra một việc, vội móc trong túi ra một cọc tiền còn mới nguyên, nhét vào tay cô: “Trước hết cứ về nhà đi đã. Lỗi phải gì bỏ qua hết để nhà ta đoàn viên” Thấy An Nhiên có ý từ chối, ông vội nói thêm: “Con cứ cầm lấy chỗ tiền này, cái gì đáng tiêu thì tiêu. Mua đồ ăn ngon mà tẩm bổ”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: