An Nhiên không kịp nhìn được thứ gì, chỉ thấy một đám mây đen kịt đột ngột phủ kín người mình. Lưng cô đau nhức nhưng vẫn cố lăn người nhích qua một bên. Ở chung với Tống Thành cả tháng nay, cô đã hình thành phản xạ nhanh hơn hẳn khi xưa.
Chỉ một tích tắc trước khi đám mây kia chạm đất, nó sượt qua eo An Nhiên, làm rách cả một mảng áo rồi đổ sầm xuống đất “A… đau chết tôi rồi!!! Con mẹ nhà nó, ôi cái chân đáng thương của tôi!!!”
Âm thành chửi rủa chua ngoét từ phía dưới đống hỗn độn vang lên. Người đi đường kinh hãi lao tới xem xét, chỉ thấy một một phụ nữ trung niên nằm lăn dưới đất, bộ dạng nhếch nhác không thể tả, mặt mũi rúm ró lại vì đau đớn, luôn mồm kêu rống, mảng chửi An Nhiên nằm cách đó không xa, mặt tái nhợt không còn giọt máu, đôi mắt hoảng sợ dại ra nhìn chằm chẳm tấm biển quảng cáo khổng lồ vừa rơi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: