Tống Thành và Ân Lãm trao đổi với nhau ở phòng khách lớn. Vì đêm đã muộn, người làm gần như đã đi ngủ hoặc ra về hết, trong phòng khách cũng chỉ bật chùm đèn pha lê lớn nhất ở chính giữa trần nhà, soi rõ hai người đang ngồi bàn luận.
An Nhiên đi chân trần, rón rén bước xuống cầu thang. Cũng may phòng khách không quá sáng nên cô có thể nương theo.
bóng tối mà đi tới nấp sau một cây cột cẩm thạch lớn. Trong không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng đàn ông trò chuyện rì rầm vang lên. An Nhiên cố dỏng tai nghe mà không ích gì. Có vẻ như bọn họ đã quen với việc trao đổi này, với những chuyện cơ mật thì có ngồi kế bên cũng khó mà nghe ra Đột nhiên, Tống Thành quát khẽ: “Không được!” làm An Nhiên giật bản cả mình. Hình như Ân Lãm vừa nói ra phương án nào đó khiến hắn không tài nào chấp nhận được.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: