Trong màn đêm tĩnh mịch, tiếng kêu khóc của An Nhiên càng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Tống Thành như một con ngựa hoang giật đứt cương, không cách nào kiềm chế được. Người phụ nữ bên dưới hẳn tr*n tr**ng, không một mảnh vải che thân, dù cho có gào thét cỡ nào vẫn không ngăn nổi bước tiến của hắn.
Tống Thành dùng chính áo sơ mi của mình trói chặt An Nhiên lại, hắn dùng một bàn tay lớn mò mắm bên dưới, sau đó giơ lên cho cô thấy năm đầu ngón tay ướt nhẹp, lấp lánh dưới ánh đèn ngủ. Khóe môi gợi tình của hẳn giương lên đắc ý: “Còn nói không muốn? Cái miệng nhỏ của em đã ướt đến thế này. Cơ thể em thực sự làm từ nước đấy à?”
Năm ngón tay của Tống Thành khẽ động đậy, giữa đầu ngón còn dính với nhau bằng những sợi tơ màu bạc lấp lánh, dính dấp.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: