Căn biệt thự tại khu Thảo Điền yên ắng lạ thường.
Tô Thanh Hòa tắm xong bước ra ngoài, trên người mặc bộ đồ ngủ lụa dài tay kín đáo.
Lục Kỵ Minh đang ngồi trên sofa phòng khách, chiếc áo sơ mi trắng đã tháo hai cúc cổ, để lộ xương quai xanh quyến rũ.
Nghe tiếng bước chân, anh ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt tối sầm lại trong thoáng chốc.
"Phòng của em ở bên phải," anh chỉ tay về phía cuối hành lang, "Mọi đồ dùng cần thiết anh đều đã chuẩn bị đủ.
"
"Cảm ơn anh.
"
Cô gật đầu định bước đi, nhưng khi lướt qua sofa, một bàn tay ấm áp bỗng nắm chặt lấy cổ tay cô.
Lực đạo không mạnh nhưng đủ kiên quyết để giữ cô ở lại.
"Thanh Hòa...
" Anh gọi tên cô, giọng trầm khàn đầy ma mị: "Từ nay về sau, em không còn phải một mình gánh vác mọi thứ nữa rồi.
"
Thanh Hòa ngoảnh lại, bắt gặp ánh mắt thâm tình như muốn nhấn chìm cô vào biển lửa.
Bàn tay anh từ cổ tay dần trượt lên, ngón tay khẽ miết lên gò má ửng hồng của cô.
"Năm năm xa cách, em có từng nhớ đến anh dù chỉ một lần không?
"
Khoảng cách thu hẹp trong gang tấc, nhịp thở của cả hai hòa vào nhau.
Trước khi cô kịp trả lời, bờ môi ấm nóng của anh đã nhẹ nhàng nhưng kiên quyết phủ xuống môi cô...