Lục Kỵ Minh đẩy một tập hồ sơ bìa da màu xanh đen sang phía Tô Thanh Hòa.
"Cái này là gì?
" Cô nhíu mày hỏi.
"Hợp đồng hợp tác hôn nhân," anh bình thản nói, như thể đang bàn về một dự án kinh doanh trị giá hàng trăm tỷ đồng, "Trong vòng một năm, em đóng vai Lục phu nhân cùng anh tham gia các buổi tiệc gia tộc và làm an lòng ông nội anh.
Đổi lại, dự án khu đô thị mới của công ty em sẽ được tập đoàn Kỵ Minh rót vốn toàn bộ vô điều kiện.
"
Tô Thanh Hòa sững sờ.
Cô nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng, rồi ngước lên nhìn anh:
"Lục Kỵ Minh, anh điên rồi sao?
Hôn nhân là chuyện đùa à?
"
"Anh rất tỉnh táo, Thanh Hòa," Lục Kỵ Minh nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong gang tấc.
Hơi thở ấm nóng của anh phả lên làn da nhạy cảm bên tai cô: "Và anh chỉ muốn em làm Lục phu nhân mà thôi.
"
"Tại sao lại là tôi?
" Thanh Hòa cố nén nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực.
Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm tựa như vực sâu không đáy, từng câu từng chữ rót vào tai cô rõ mồn một:
"Vì ngoài em ra, bất kỳ người phụ nữ nào khác ngồi vào vị trí đó, anh đều thấy buồn nôn.
"