Kia là… Cái quái gì? Lữ Hiển ngồi đối diện Tạ Nguy, mấy chữ kia lại không quá tinh tế, xiêu xiêu vẹo vẹo, hắn đọc cực kỳ nhọc, nhịn không được vươn người ra phía trước xem cho rõ: “Viết cái gì, là ám hiệu sao?”
Nhưng hắn mới vừa kê đầu lại gần, ánh mắt Tạ Nguy lại dời đi, nhàn nhạt nhìn hắn một cái. Đôi tay mười phần tự nhiên cuộn xấp ngân phiếu lại. Lữ Hiển trợn mắt. Tạ Nguy giải thích một câu: “Không phải viết cho ngươi.”
“…” Trên mặt Lữ Hiển có điểm hoài nghi, âm thầm liếc mắt qua xấp ngân phiếu đã được xấp chỉnh tề lại, nhướng mày, bật ra một câu kinh thiên động địa: “Vưu Phương Ngâm viết thư tình cho ngươi?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: