Tâm không cam, tình không nguyện, Khương Tuyết Ninh rốt cuộc vẫn phải chuẩn bị, ôm đàn của mình đi tới Tạ phủ.
Chỉ là nàng mới tới một lần cách đây không quá xa cũng không quá gần, hạ nhân trong phủ lại dường như vẫn còn nhớ rõ. Cứ thế, một người dẫn nàng đi thẳng tới Chước Cầm đường.
Khóm trúc mới trồng bên góc viện, ngày cuối đông vẫn xanh thẫm. Mặt hồ gần đó còn phủ một tầng băng mỏng chưa tan hết, ngẫu nhiên có thể thấy được mấy con cá nhỏ bơi lội dưới những cuống sen đã úa tàn. Cả viện toát ra hơi thở của miền sông nước Giang Nam, quả thực tinh xảo hiếm thấy ở kinh thành.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: