Hôm đó trở về, Lữ Hiển xưa nay keo kiệt vắt cổ chày ra nước, bỗng dưng vui vẻ đến mức tự móc tiền túi mua một vò Kim Lăng Xuân tí tởn xách về U Hoàng quán. Tiểu đồng phục vụ sợ ngây người: “Ngài lên cơn sốt sao?” Lữ Hiển rót một chén rượu, sung sướng nhấp một ngụm, chỉ nói: “Ác nhân cuối cùng cũng có ác nhân trị, không phải không có quả báo mà là chưa tới lúc a! Ha ha ha...” Nếu mà có thể đánh nhau luôn thì càng tốt. Hắn cười toe mà nghĩ.
“...” Tiểu đồng vốn còn lo lắng hắn có bị bệnh không, lúc này liền xác định hắn chỉ nổi điên như thường ngày, khóe miệng hơi giật giật, yên lặng khép cửa lại, dứt khoát để hắn một mình trong phòng cười ngây ngô.
*
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: