Tạ Nguy trong lòng không biết phải làm sao với nàng nữa, giọng nói ẩn ẩn mấy phần bất đắc dĩ. Lúc đó hắn quả thực giận quá mất khôn. Nhưng hai ngày nay nghĩ lại, hắn liền nhớ tới khẩn cầu cùng phó thác của Khương Bá Du và Yến Lâm lúc trước, hắn đã nhận lời mà nay chỉ vì một con mèo nhỏ lại nghiêm khắc với một cô nương chưa đầy mười chín tuổi như vậy, đúng là có hơi quá đáng. Lại càng không cần phải nói hắn còn võ đoán chuyện nàng trốn học nữa.
Đã khiến cô nương tức giận thì phải dỗ dành, có thể là ăn mềm không ăn cứng a? Tạ Nguy dò xét thần sắc nàng, liền thấy nàng hơi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, như không dám tin tưởng hắn lại có thể nói ra câu này, nhưng chỉ trong chớp mắt, hết thảy cảm xúc đều thu lại, chỉ cúi đầu đáp: “Tiên sinh nói quá lời rồi, học sinh không dám tức giận với tiên sinh.”
Khương Tuyết Ninh vốn không muốn có bất kỳ liên hệ gì với Tạ Nguy, kiếp trước người này đã để lại bóng ma tâm lý cho nàng, đời này có quá nhiều dây dưa với hắn là ngoài dự liệu, nàng thực không kiểm soát được. Lý trí nói cho nàng biết, phải cách càng xa càng tốt.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: