Khương Tuyết Ninh không ngốc, nàng trêu đùa người khác đều có giới hạn, huống chi đây còn là Tạ Nguy? Dù cảm thấy thái độ của hắn với nàng không giống như trong tưởng tượng, nhưng nàng sẽ không bởi vậy mà lấn tới, dù sao nàng vẫn không lường được giới hạn của hắn. Nàng nhanh chóng ngoan ngoãn đáp ứng, hắn nói gì cũng không dám cãi lại nữa. Tạ Nguy c*̃ng thật sự không so đo với nàng, chỉ không nhanh không chậm đi phía trước nàng, trở lại chính điện Phụng Thần điện.
Đám người ba ngày trước đều đã chứng kiến cảnh Khương Tuyết Ninh học đàn ngu muội ngoan cố chọc giận Tạ Nguy, bị bắt ở lại, bây giờ nhìn nàng thành thật cẩn thận đi theo sau Tạ Nguy, liền cảm thấy toàn thân thoải mái sung sướng như trời hạ ăn đá bào vậy. Nhớ lại lúc nàng ngang ngược càn rỡ đắc ý cỡ nào? Dù Yến Lâm che chở, trưởng công chúa bảo vệ, cũng không chịu nổi vị Tạ tiên sinh đế sư đương triều này, ngay cả trưởng công chúa cũng không dám đắc tội hắn, vậy Khương Tuyết Ninh có giỏi giang nay vào tay Tạ thiếu sư thì còn làm gì được nữa?
Đến Lạc Dương trưởng công chúa thấy vậy cũng có chút đồng tình: Nàng biết Tạ tiên sinh đối với việc nghiên cứu học vấn luôn rất nghiêm cẩn, trước nay chưa từng dễ tính mà để ai lọt lưới, Ninh Ninh bị hắn giữ lại không biết sẽ bị hắn nghiêm khắc hành hạ thê thảm đến mức nào. Nhưng nàng c*̃ng bất lực với chuyện này, trong lòng nghĩ: Không sao, không sao, về sau lại tốt với Ninh Ninh thêm một chút, bồi thường lại là được!
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: