Lúc rời khỏi Phụng Thần điện, Khương Tuyết Ninh tất nhiên không quên mang theo đĩa đào phiến cao còn chưa ăn hết. Tạ Nguy nhìn nàng. Nàng còn tỏ ra vô cùng chính trực, giải thích: “Tạ tiên sinh thường vào cung từ trước khi mặt trời mọc, chắc cũng không muốn điểm tâm mang vào lại phải mang ra, như vậy đĩa đào phiến cao này cứ vậy đặt ở trong điện không ai ăn, để qua ngày mai sợ sẽ không ngon nữa, chi bằng để học sinh mang về cho.”
Tạ Nguy không nói. Khương Tuyết Ninh liền cho rằng hắn đã chấp nhận. Thế là nàng một tay xách hộp cơm, nhanh chân bước vội ra khỏi Phụng Thần điện: Dù sao ăn vụng cũng lộ rồi, diễn cũng diễn rồi, Tạ Nguy không nhìn ra thì càng tốt, nếu đã nhìn ra nàng cũng đâu thể thay đổi suy nghĩ của hắn được. Vậy chi bằng thừa dịp đầu còn trên cổ, sống lâu thêm ngày nào hay ngày nấy, có thể ăn được chút nào hay chút nấy. Đào phiến cao dùng mạng để đổi lấy này, đương nhiên phải mang về ăn cho bằng hết!
Nghĩ rõ ràng điểm này, bước chân nàng liền trở nên nhẹ nhàng, thoăn thoắt, đi trên đường mà như sắp bay lên trời rồi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: