“Trịnh thượng thư cũng thật là già quá nên hồ đồ rồi, đã cáo lão từ quan, tấu chương ban thưởng cũng truyền xuống rồi, vậy mà hôm qua còn trước mặt mọi người cầu tình cho Dũng Nghị hầu phủ tại nghị sự nội các nữa. Có ai không biết hiện tại thánh thượng đang nổi nóng chứ? Chuyện này hắn thật đúng là không biết nhìn tình thế. Không phải sao, hắn nói xong thánh thượng liền nổi giận. Mình hắn gặp nạn không quan trọng, ngược lại liên lụy đến một đám đồng liêu, ai nấy đều lo lắng hãi hùng, aiiiii...” Trần Doanh thở dài một tiếng. Than xong vẫn không khỏi dò xét thần sắc Tạ Nguy ngồi đối diện.
Đây là tại Tạ phủ.
Chiều hôm qua, trong khi nội các nghị sự đã xảy ra tranh chấp, suýt nữa thì gây chuyện lớn. Nhưng lúc đó Tạ Nguy hình như đi Phụng Thần điện dạy nữ học sinh nào đó, không ở nội các, do đó không bị liên lụy tới chuyện này. Trần Doanh nhịn không được mà nghĩ trong chuyện này liệu có huyền cơ gì không. Cho nên thừa dịp sáng nay không cần lên triều sớm, tranh thủ đưa bái thiếp đến gặp Tạ Nguy, tự thuật lại chuyện xảy ra hôm qua, dò xem ý vị thiếu sư đại nhân này thế nào.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: