Gió lạnh phương Bắc thổi qua rèm trướng lụa mỏng trong đình viện, mang theo mùi hoa mai vừa chớm nở trong sương sớm. Liễu Tích Nguyệt ngồi bên án kỷ, những ngón tay thon thả vô thức siết chặt chiếc khăn thêu đã ngả màu theo năm tháng.
Trước mặt nàng, bóng hình cao lớn trong bộ quân phục bằng lụa thô đứng sừng sững. Người thanh niên ấy có đôi mắt sáng như sao trên bầu trời Tây Vực, ánh mắt vừa cương nghị vừa mang nét trầm buồn chất chứa nhiều tâm sự khó cất thành lời.
“Ta muốn đến Tây Bắc tòng quân, muội muội... có muốn đi cùng ta không?” — Giọng nói trầm ấm vang lên giữa gian phòng tĩnh mịch, từng câu từng chữ như giọt nước rơi vào mặt hồ phẳng lặng, làm dấy lên những vòng sóng xao xuyến trong lòng Tích Nguyệt.
Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt ngơ ngác nhìn người biểu ca trước mắt. Nàng biết, lời đề nghị này không đơn thuần chỉ là một chuyến đi xa. Đó là một lối thoát, một cánh cửa giúp nàng vĩnh viễn rời khỏi kinh thành hoa lệ nhưng ngột ngạt này — nơi từng tấc đất, từng góc phố đều khắc sâu những vết thương do Tạ Lan Xuyên để lại.
“Tây Bắc gió cát bụi bặm, khổ cực muôn trùng, sao lại muốn muội đi cùng?” — Tích Nguyệt khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa pha chút chua xót.
“Bởi vì ở nơi đó, không có Tạ Lan Xuyên.” — Biểu ca nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói kiên quyết không chút do dự. “Ở nơi đó, muội không cần phải nhìn hắn che chở cho nữ tử khác, không cần phải chịu đựng ánh mắt lạnh nhạt như người xa lạ từ kẻ từng thề non hẹn biển với muội. Tích Nguyệt, hãy để quá khứ lại phía sau.”
Hai chữ “Tạ Lan Xuyên” vừa thốt ra, tim Tích Nguyệt lại nhói lên một nhịp quen thuộc. Nàng nhớ lại ngày hôm qua nơi đầu phố, khi cỗ xe ngựa của Lâm gia lướt qua, Tạ Lan Xuyên đã dùng chính tấm thân mình che chắn gió rét cho Lâm Xu Dư, dịu dàng săn sóc đến từng chân tơ kẽ tóc. Hắn đã quên mất rằng, trước đây người được hắn nâng niu trong lòng bàn tay chính là nàng.
“Biểu ca...” — Nàng khẽ thở dài, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm ngoài song cửa sổ, nơi mây xám đang cuộn trào báo hiệu một cơn tuyết lớn sắp đổ xuống kinh thành. “Hãy cho muội ba ngày. Sau ba ngày, muội sẽ đưa ra câu trả lời.”
Biểu ca gật đầu, đặt lên bàn một miếng ngọc bội lệnh bài: “Bất kể muội quyết định ra sao, cửa thành Tây Bắc luôn rộng mở đón muội.”
Khi bóng lưng biểu ca khuất dần sau rặng liễu gầy guộc, Tích Nguyệt khẽ khép mắt lại. Trong tâm trí nàng, hình bóng của Tạ Lan Xuyên thuở niên thiếu bỗng chốc hiện về rõ rệt — chàng thiếu niên từng vì nàng mà lội suối hái sen, từng vì nàng mà thức trắng đêm chép lại từng trang sách thuốc. Nhưng chàng thiếu niên của ngày ấy, rốt cuộc đã chết trong trận bão tuyết năm ấy rồi.
Bên ngoài hiên, từng bông tuyết đầu mùa bắt đầu chầm chậm rơi xuống, phủ trắng xóa bậc thềm rêu phong.