Tuyết rơi dày đặc khắp kinh kỳ, nhuộm trắng xóa những mái ngói cong vút của các phủ đệ quyền quý. Tạ Lan Xuyên rảo bước trên con đường đá xanh dẫn về phủ Thừa tướng, chiếc áo choàng bằng lông cáo đen bay phần phật trong gió bấc.
Bỗng nhiên, dưới tàng cây ngô đồng cổ thụ trơ trụi nơi khúc quanh, một bóng áo choàng nguyệt bạch quen thuộc lướt qua nơi khóe mắt hắn. Bước chân Tạ Lan Xuyên khựng lại, trái tim hắn đột ngột thắt chặt một cách vô thức, một phản xạ tự nhiên của cơ thể mà chính lý trí hắn cũng không giải thích nổi.
Hắn chợt dừng bước, quay đầu lại nhìn.
Nhưng nơi đó chỉ có tuyết trắng mịt mùng, cành cây khô khốc đung đưa theo từng cơn gió lạnh buốt. Không có ai cả. Bóng người mảnh mai dường như chỉ là ảo giác thoảng qua do tâm trí hắn tự tạo ra.
“Tạ đại nhân, có chuyện gì sao?” — Thị vệ bên cạnh cung kính hỏi khẽ.
Tạ Lan Xuyên im lặng hồi lâu, bàn tay siết chặt nơi chuôi kiếm khẽ buông lỏng ra. “Không có gì. Đi thôi.” — Giọng hắn lãnh đạm như băng, nhưng cảm giác hụt hẫng trống rỗng nơi lồng ngực lại dâng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết.