Chuyến này Thẩm Trạch Xuyên mang không đến hai trăm vạn, thế nhưng y mang đến thành ý. Lôi Thường Minh nhìn mấy hòm bạc trắng kia đều là hàng thật giá thật, đặt chồng chất ngay ngắn. Hắn tiện tay nắm một cái, cảm thụ được trọng lượng nặng trình trịch, nói: “Chỉ mấy hòm bạc trắng thế này, huynh đệ dưới tay ta đi bán bánh đường cũng kiếm ra được, ngươi muốn dùng chút ít đồ này thuyết phục thì cũng quá xem thường Lôi Thường Minh ta rồi.”
“Nếu như ta thật sự mang đến hai trăm vạn, lúc này đại đương gia cũng chưa chắc dám nhận.” Thẩm Trạch Xuyên đã ngồi xuống, y nói, “Chuyện buôn bán đều phải từ từ nói chuyện, trước mắt người nên gấp chính là Tì Châu và Tiêu Trì Dã.”
Lôi Thường Minh vẫy tay sai người kéo Khổng Lĩnh ra khỏi lều, chỉ để lại thị vệ của mình cùng Thẩm Trạch Xuyên. Từ đầu đến cuối hắn không chịu rời khỏi ghế cọp, không tới gần Thẩm Trạch Xuyên nửa bước, nói: “Ngươi cùng Tiêu Trì Dã phá vòng vây Khuất Đô cũng xem như là giao tình sinh tử, làm sao đột nhiên lại đổi mặt muốn đòi phần cơm ăn từ chỗ ta?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: