Tiếng mưa rơi ngoài lều nhỏ dần, mành bị vén ra, tản một luồng khí nóng. Trong doanh địa đêm khuya truyền những tiếng như sói tru của kẻ uống say, bọn quân sĩ bá vai bá cổ hô hét vung quyền. Lôi Thường Minh nóng nực cởi áo phanh ngực trên tr*n tr**. Lồng ngực hắn đen sì, có rất nhiều vết tích, một túm lông ngực như cỏ dại mọc tùy tiện trong lớp áo. Hắn say khướt ôm lấy nữ nhân, vừa hát vừa nhảy, còn gọi Thẩm Trạch Xuyên: “Thẩm huynh đệ, ngươi tới đi!”
Lúc này tấm mành hơi động, mấy tiểu binh ngoan ngoãn đi vào bày đồ ăn.
Thẩm Trạch Xuyên vuốt mở hờ quạt tre nhỏ, y đứng dậy. Ánh nến trong lều không đủ sáng, y nâng tay đặt quạt nghiêng che gò má nhìn Lôi Thường Minh, nhẹ giọng hỏi: “Đại đương gia muốn xem nhảy điệu gì?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: