Tiêu Trì Dã ăn nguyên một trận mắng, ngày kế còn bị phạt trước mặt mọi người trong lều quân. Hắn bị giáng phẩm bậc rồi, hiện tại coi như đến chủ tướng cũng chẳng bằng. Kỳ tài ngút trời thì làm sao? Ăn phải bại thì cũng làm cháu chắt thôi. Tại nơi giao chiến, đừng ba hoa trước kia từng đánh trận chiến gì, thắng được người nào, đó đều không tính. Tiêu Trì Dã tại Sa Tam doanh g**t ch*t Hồ Hòa Lỗ, quả thực đã khiến trong quân bàn tán sôi nổi, thế nhưng Tiêu Phương Húc không thưởng cho hắn, trái lại để hắn đảm nhiệm tướng quân quân nhu. Hành động này người khác không hiểu được, nhưng các tướng lĩnh lâu năm rõ ràng nhất, đây nghĩa là Tiêu Phương Húc muốn trọng dụng Tiêu Trì Dã.
Tiêu Phương Húc không thưởng, là muốn chặn mấy cái miệng vốn định phê bình, chứng minh ông đối xử với con trai còn hà khắc hơn cả đối với những người khác. Quách Vi Lễ tại Đồ Đạt Long Kỳ đánh tới đánh lui với Hồ Hòa Lỗ chẳng thắng được bao nhiêu, Tiêu Phương Húc đã thăng chức cho hắn rồi, điều hắn đến Sa Tam doanh tiếp tục làm chủ tướng, sự chênh lệch rõ ràng thế này, người thông minh đều biết ngậm miệng lại, từ đây thể hiện về sau Tiêu Trì Dã có lên chức đều dựa vào chiến tích chân thật, cũng là cho thất bại của Tiêu Trì Dã một đường lui.
Nơi giao chiến không phải nơi không thể không thua nổi, Tiêu Kí Minh có thể thua, Quách Vi Lễ có thể thua, Triêu Huy cũng có thể thua, đó bởi bọn họ đều là tướng lĩnh mà Ly Bắc quen rõ rồi. Bọn họ bại thì có thể thông cảm được, bọn họ bại thì có thể tha thứ được, và những điều này đều là thứ Tiêu Trì Dã không có. Một khi Tiêu Trì Dã chân chính đứng được tới tuyến đầu tiên, hắn cũng chỉ có thể thắng, hắn nhất định phải chứng minh cho thiết kỵ Ly Bắc đang nản lòng thoái chí thấy rằng hắn là người được chọn tốt nhất Ly Bắc.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: