Tiêu Trì Dã không chỉ ăn mắng, mà còn ăn đòn. Nhưng việc này hắn đã sớm dự liệu trong lòng rồi, không muốn giấu diếm người nhà. Hắn đứng trong lều nhận phạt xuống chức, các chủ tướng trước khi đi ra còn liếc trộm Tiêu Phương Húc, phát hiện Vương gia càng lúc càng tức giận hơn.
Tả Thiên Thu lật qua lật lại ngắm cái giáp tay, hơi dựng ngón cái với Tiêu Phương Húc, nói: “Ta thật sự chẳng nhìn ra cái gì cả.”
Tiêu Phương Húc quay lưng đứng ở một phía khác, nói: “Nó dùng giáp tay nào ta còn không biết chắc? Ỷ rằng mình da dày thịt béo, khăng khăng nhất định dùng chất liệu da chó, vốn không thèm phí công tốn sức vào cái này đâu.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: