Mây mù che trăng, quỷ ảnh lắc lư. Tiếng ma sát của lưỡi đao ra khỏi vỏ trong gió như xé vải, xé ra sự cấp bách ngàn cân treo sợi tóc. Bên trong nhà chính quạt tre gõ ba tiếng, Thẩm Trạch Xuyên ung dung không vội, cầm bình rót một ly rượu cho chính mình.
“Ngươi nói không sai, ” Thẩm Trạch Xuyên nâng chén rượu lên, “tối nay quả thực nên tính sổ rồi.”
Hề Hồng Hiên buông cánh tay xuống, mắt lạnh nhìn mọi người kéo tới nhà chính, hắn nói: “Ngươi thông minh như vậy, nếu chịu thuận nghe theo an bài thì đã có thể bớt chịu khổ.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: