Tiêu Trì Dã đã chạy trong giáo trường cả một ngày, tự giác thấy toàn thân có mồ hôi không dễ ngửi, cho nên hắn không vòng tới đối diện cái bàn mà ngồi xuống bên này. Trên bàn chồng chất toàn hồ sơ, còn có vài tấu chương niêm phong của Hình bộ, thời gian đọc thôi cũng đủ nhiều rồi.
“Ngươi tra án cũ, ” Một tay Tiêu Trì Dã khoát lên lưng ghế, một tay lượm quạt tre nhỏ trên bàn của Thẩm Trạch Xuyên nghịch, “mà án của chiếu ngục đã tra nửa tháng rồi, làm sao đến án của Hình bộ cũng xem?”
“Trong bốn năm trước khi tiên đế đăng cơ, chiếu ngục thiếu lưu trữ.” Thẩm Trạch Xuyên nhìn hồ sơ, “Kỷ Lôi khi đó có Phan Như Quý làm chỗ dựa, không đến nông nỗi dính vào tình cảnh không có việc làm, nhưng chiếu ngục không để lại bất kỳ ghi chép nào về án trước đó, chứng minh lúc đó rất nhiều vụ án vẫn đủ duy trì quy trình tiêu chuẩn của tam ty hội thẩm, Kỷ Lôi chỉ có thể theo sau Hình bộ làm việc vặt thôi.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: